Trái ý thức chín rồi

Thể loại: Tập Thơ

Trái ý thức chín rồi

tuổi trẻ tôi

trái mơ xanh

vết răng của em

gây thành thương tích nhỏ

những chân răng rúng động

và nhớ hoài

nhớ hoài.

nhưng tự thuở yêu em

cánh cửa tôi mở rộng trước gió

thực tại kêu gào cách mạng

trái ý thức chín rồi

cánh cửa

không thể nào còn khép lại

lửa

lửa cháy tràn thế kỷ

loang lổ núi rừng hoang

gió thét ngang tai

bão tuyết bên trời quằn quại

vết thương mùa đông

vết thương mùa đông nằm nhớ lưỡi thép lạnh

bồn chồn, trăn trở

nhức nhối

thâu đêm.

Bài này chưa được in lần nào cả. Đây là một bài thơ thầy Nhất Hạnh viết để lại cho thầy Thanh Văn trước khi rời Việt Nam đi kêu gọi hòa bình. Đó là vào khoảng tháng 5 năm 1966, lúc cuộc chiến đã trở nên khốc liệt. Thầy Thanh Văn lúc đó đã nhận trách vụ Giám Đốc trường Thanh Niên Phụng Sự Xã Hội. Lần đầu phải gánh vác một trách vụ lớn như thế, thầy Thanh Văn tỏ vẻ ngần ngại nhưng sau đó thầy đã thi hành nhiệm vụ mình một cách xuất sắc. Bài thơ trên rất được thầy Thanh Văn ưa thích. Có lần thầy Thanh Văn nói với tôi đó là bài thơ thầy thích nhất trong thơ của thầy Nhất Hạnh. Nghe Tài nói Masako Yamanouchi (mà chúng tội quen gọi là Mai Sa), một cộng tác viên của trường Thanh Niên Phụng Sự Xã Hội, đã dịch ra tiếng Nhật. Bản dịch không còn.